Xưa kia, khi thế giới còn hỗn loạn dưới sự cai quản của Ma Vương Ba Tuần, Đức Phật thành đạo giúp con người thoát khỏi sự cai quản của Ma Vương, vì đó mà hắn thù hận dùng mọi cách chống phá Ngài.

Ma Vương biết, nếu để Đức Phật truyền dạy chính pháp thanh tịnh thiền của Ngài thì không còn ai sợ hắn mà cung phụng. Vì vậy, Ma Vương quyết chí chống phá Đức Phật nhưng thất bại!

Đức Phật sử dụng “cây cung thiền định thanh tịnh” và “cây kiếm trí tuệ bát nhã” để hàng phục Ma Vương. Đức Phật nói: “Những việc của ngươi làm, dẫn con người đi trong luân hồi để hầu hạ ngươi không qua mắt được ta”

Ma Vương thấy việc làm của mình bị vạch trần nên rất xấu hổ. Trước khi bỏ đi, Ma Vương có lời nguyền rằng: “Này ông Cồ Đàm, hôm nay ta thua ông vì ông còn trụ ở thế giới này nên ta không làm gì được ông. Nhưng sau khi ông diệt độ, các đệ tử của ông, dù là lớn hay nhỏ, tuy là hình thức tu theo ông, nhưng việc làm của họ phải làm theo sự điều khiển của ta, ông phải chống mắt mà xem ta sai khiến họ?”

Ma Vương nói thêm: “Sau khi ông diệt độ, người nào dám viết lại những lời dạy về Như Lai thanh tịnh thiền của ông đều là kẻ chống đối với ta, ta quyết chí triệt phá họ cho bằng được. Ta sẽ sai khiến người có chức có quyền trong đạo của ông phụ giúp ta triệt phá người này. Ta cũng báo cho ông biết, số người tu theo đạo của ông, một ngàn người chưa chắc có một người biết pháp môn thanh tịnh thiền này, nhưng việc cúng lạy và cầu xin thì là vô số kể. Ông đừng mong đem giáo pháp thiền thanh tịnh này để đưa người sống trong thế giới do ta cai quản hòng thoát khỏi ta”

Ma Vương lại nói thêm: “Này ông Cồ Đàm, sau này có rất nhiều người đem pháp môn này mạo danh thanh tịnh thiền để dụ nhiều người đến nghe để kiếm tiền, những người này cũng là do ta xúi bảo cả”

Sau đó Ma Vương cất tiếng cười thật lớn, Đức Phật nghe xong lời nguyền và tiếng cười của Ma Vương mà rơi lệ.

Trước khi nhập niết bàn, Như Lai có lời dạy như sau: “Này các đệ tử lớn của Như Lai, cũng như các vị tỳ kheo, tỳ kheo ni, ưu bà tắc và ưu bà di, các ngươi là người tu theo thanh tịnh thiền, phải chú ý lời nguyền của Ma Vương và dạy cho người sau. Vị nào tu tập theo chánh pháp thanh tịnh thiền phải nhớ những lời nguyền của Ma Vương này!”

Những thuyết giảng của Phật Thích Ca từ 2500 năm trước vẫn thế, nhưng người học thời nay đã không tiếp cận được nguyên văn lời giảng của Ngài. Trãi qua nhiều lần biên dịch, phiên dịch, qua nhiều ngôn ngữ khác nhau và qua lời giải thích kinh sách của những người ở các tầng thứ, nhận thức khác nhau, khiến nghĩa lý ban đầu đã không còn mấy.

Đức Phật dạy tu thẳng vào cái tâm, giữ tâm thanh tịnh và đả toạ thực tu trong thiền định và dùng trí tuệ bát nhã theo lời Phật dạy mà tu, chứ đâu có dạy xây chùa, thắp hương lễ bái, cầu khấn, đốt vàng mã, phóng sanh đâu. Vì những việc này đều là “hữu vi”, giống như câu chuyện giữa Bồ Đề Đạt Ma và Lương Võ Đế vậy.

Lương Võ Đế hỏi: “Trẫm một đời cất chùa, độ tăng, bố thí, cúng dường, đúc chuông, tạc tượng, ấn tống kinh sách, như vậy có được công đức gì chăng?”

Bồ Đề Đạt Ma trả lời một cách rõ ràng rằng: “Những việc làm ấy thực không có công đức gì cả!”

Vua lại hỏi: “Tại sao không công đức?”

Ngài Đạt Ma đáp: “Bởi vì những việc đó là ‘hữu lậu’ chỉ có những quả nhỏ trong vòng Nhân Thiên, như ảnh tuỳ hình, tuy có nhưng không phải thật”

Vua lại hỏi: “Vậy công đức chân thật là gì?”

Ngài Đạt Ma đáp: “Trí phải được thanh tịnh hoàn toàn, Thể phải được trống không vắng lặng, như vậy mới là công đức và công đức này không thể lấy việc thế gian như xây chùa, chép kinh, độ tăng mà cầu được”

No Comments Yet

Comments are closed

Just a simple blog about a married couple.